Tác động rộng lớn và nghiêm trọng của vấn đề ô nhiễm không khí tại Hoa Kỳ

Posted on March 15, 2010

0


Cập nhật lúc 12h55′ ngày 01/08/2008

Nếu bạn đang sống tại miền Đông Hoa Kỳ, môi trường xung quanh bạn đang bị hủy hoại bởi ô nhiễm không khí. Một báo cáo mới của Học viện nghiên cứu sinh thái và bảo vệ tự nhiên Cary đã phát hiện rằng ô nhiễm không khí đang làm giảm giá trị của tất cả các loại hệ sinh thái chính tại Đông Bắc và trung Đại Tây Dương Hoa Kỳ, từ những khu rừng Adirondack và những dòng suối Shenandoah đến đầm lầy Appalachian và vinh Chesapeake.

Bản báo cáo, “Nguy cơ từ trên trời: Ô nhiễm không khí tác động đến Hệ sinh thái và đa dạng hóa sinh học ở miền Đông Hoa Kỳ”, là phân tích trên quy mô lớn đầu tiên về ảnh hưởng của 4 loại chất gây ô nhiễm đối với nhiều loại môi trường sống. Hầu hết các cuộc nghiên cứu gần đây chỉ tập trung vào một chất gây ô nhiễm. Trên 32 chuyên gia đã góp phần vào nỗ lực này; tuy nhiên dự đoán về tình hình không khả quan. Tiến sĩ Gary M. Lovett, nhà sinh thái học tại học viện Cary đồng thời là tác giả chính của bản báo cáo, nhận xét: “Bất cứ nơi đâu chúng tôi cũng tìm thấy bằng chứng về việc ô nhiễm không khí gây tổn hại đến tài nguyên tự nhiên. Những hành động quyết đoán cần được thực hiện nếu chúng ta thực sự muốn bảo tồn các hệ sinh thái chức năng cho thế hệ tương lai”.

Các chất gây ô nhiễm hủy hoại những khu vực cách xa nguồn gốc của chúng

Các chất gây ô nhiễm – lưu huỳnh, nitơ, thủy ngân, và ozôn ở mặt đất – hầu hết có nguồn gốc từ ống khói, ống xả, và các hoạt động nông nghiệp. Mặc dù những chất gây ô nhiễm này ban đầu tồn tại trong không khí, nhưng cuối cùng quay trở lại mặt đất làm ô nhiễm đất và nước.

Các chất phát tán trong không khí có thể di chuyển một quãng đường rất xa trước khi quay trở lại mặt đất. Vì miền Đông Hoa Kỳ nằm theo hướng gió thổi từ các khu công nghiệp lớn và các nguồn ô nhiễm đô thị, nó phải hứng chịu nồng độ ô nhiễm không khí lắng xuống cao nhất Bắc Mỹ. Đây là tin dữ cho đời sống hoang dã dễ bị tổn thương, sản lượng rừng, chất lượng đất, nguồn nưứoc, và đặc biệt là kinh tế. Đồng tác giả tiến sĩ Timothy H. Tear, thuộc Cơ quan bảo vệ tự nhiên, nhận xét: “Các chất gây ô nhiễm lắng xuống có tác động rõ rệt đến con người. Ô nhiễm thủy ngân khiến cá trở thành món ăn thiếu an toàn. Sự axit hóa làm cá chết và vắt cạn dinh dưởng trong đất. Nồng độ nitơ quá cơ làm ô nhiễm các cửa sông, đôngf thời làm thiệt hại đến việc đánh bắt ven bờ. Và ôzôn mặt đất làm giảm sự sinh trưởng của thực vật, là nguy cơ đối với lâm và nông nghiệp”.

Ô nhiễm từ sông Potomac chảy vào vịnh Chesapeake. Các chất gây ô nhiễm – lưu huỳnh, nitơ, thủy ngân, và ozôn ở mặt đất – hầu hết có nguồn gốc từ ống khói, ổng xả (của động cơ), và các hoạt động nông nghiệp. Mặc dù những chất gây ô nhiễm này ban đầu tồn tại trong không khí, nhưng cuối cùng quay trở lại mặt đất làm ô nhiễm đất và nước. (Ảnh: Michele Hogan).

Tiêu chuẩn chất lượng không khí mới có ý nghĩa quyết định trong việc bảo vệ tài nguyên tự nhiên

Bài báo cáo kêu gọi những hành động thiết thực. Hiện nay, tiêu chuẩn chất lượng không khí tại hoa Kỳ được xác định bằng ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe con người, với các quy định nhằm vào mức độ tỏa ra của chất gây ô nhiễm – những quy định này để lọt ống xả (của động cơ) và ống khói. Họ không quan tâm đến nơi mà các chất ô nhiễm không khí lắng xuống mặt đất hoặc làm cách nào chúng hủy hoạt các tài nguyên đất và nước cũng như động thực vật.

Lovett nhấn mạnh: “Để bảo vệ hệ sinh thái, chúng ta cần đổi mới suy nghĩ về ô nhiễm không khí – đó là không chỉ dừng lại ở việc xác định những gì phát tán trong không khí, mà phải tìm hiểu tác động thực tiễn đến các khu vực tự nhiên, đời sống hoang dã”.

Các tác giả thúc giục các nhà hoạch địch chính sách Hoa Kỳ thành lập tiêu chuẩn chất lượng không khí dựa trên các định mức quan trọng. Đó là nồng độ tối đa của các chất ô nhiễm không khí lắng xuống mà hệ sinh thái có thể chịu đựng trước khi các hậu quả có hại xảy ra. Việc đặt ra những ngưỡng đó nhằm điều chỉnh các chất gây ô nhiễm theo cách bảo tồn các hệ sinh thái chức năng. Ở một số khu vực, ví dụ như Công viên quốc gia Rocky Mountain, các cơ quan liên bang đã thông qua phương pháp này để đánh giá nguy cơ của ô nhiễm không khí. Đây cũng là phương pháp được Châu Âu sử dụng đê kiểm soát ô nhiễm không khí.

Giám sát là công cụ cần thiết

Thiết lập các định mức thiết yếu sẽ cần những khoản đầu tư vào các chương trì giám sát đối với ô nhiễm không khí và hệ sinh thái bị ảnh hưởng. Lovett nhận xét: “Chúng ta không đánh giá nguy cơ của ô nhiễm không khí đối với hệ sinh thái nếu chúng ta không tiến hành việc giám sát. Mặc dù một số chương trình giám sát ô nhiễm có chất lượng vẫn tồn tại, hệ thống hiện nay bị phân hóa, thiếu vốn và có nhiều khoảng trống nghiêm trọng”.

Sẽ có những chi phí nhất định cho các nỗ lực kiểm sóat. Tuy nhiên, các hồ không hề có cá tại Adirondacks là lời cảnh tỉnh rằng ô nhiễm không khí không hề phân biệt ranh giới. Tear kết luận: “Nếu không có các định mức thiết yếu, sẽ có tình trạng an ninh giả đối các nỗ lực bảo tồn đất đai. Chúng ta có thể đưa ra các nghị định hay thỏa thuận tốt nhất đối với các khu vực tự nhiên, nhưng nếu chúng ta không thể thực sự ‘bảo vệ’ các vùng đất đố nếu tình trạng ô nhiễm không khí vẫn được tiếp tục”.
Trà Mi (Theo ScienceDaily)

Advertisements
Posted in: Uncategorized